Home / Thơ (page 6)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Thơ PQN – Tội Răn ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

Tội Răn chẳng lường thân dốc rung rinh hỏa thiêu bổn mạng, hiển linh bệ thờ lộn hồn, lạc vía , trong mơ niệm tâm an lạc, tay quờ quạng siêu bể trần cuộn sóng cô liêu thân cong nghiệp chướng đủ điều tội răn nỗi đau nào phải căn …

Read More »

Thơ PQN – đời chiều ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

đời chiều đời chiều lê bước lêu khêu mắt nhoèn tai điếc thiếu điều ngẩn ngơ bụng bảo dạ gọi chẳng thưa tội thân vì trót nuốt bừa lợi danh xót xa ôm nỗi đoạn đành đời chiều như mái nhà tranh nắng tàn đã cà rề với khói nhang …

Read More »

Thơ PQN – Cà Tửng ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

Cà Tửng trốn tránh gặp em cái hẹn bừa tay rờ mái tóc điểm lưa thưa thưa em, tôi dãi dầu sương gió có lú đầu ngó cũng chưa bưa nào dám hẹn em cái hẹn chờ chẳng ai bắt gặp cũng phân bua nhớ em tôi biến thành con …

Read More »

Thơ PQN – Đại Ca

Đại Ca Thôi đừng kêu ta là đại ca ! Tiểu muội đường gươm hiểm quá mà ! Đường gươm đâm thấu tim ta đó Máu nở u tình một cánh thoa Thôi đừng kêu ta là đại ca ! Vết thương nhức nhối chưa lành da Ta vào sơn …

Read More »

Thơ PQN – Tình Em Chu Chỉ Nhược

Tình Em Chu Chỉ Nhược Tại hạ biết cô nương mày thanh, dáng ngọc Má phớt hồng, môi đỏ tựa chu sa Mỗi đường kim để khoe chỉ lụa là Mỗi chân bước gom nắng tàn vời vợi Tại hạ nhớ cô nương dáng huyền, xuân phới Tóc mây luồn …

Read More »

Thơ PQN – CHÙM LỤC BÁT

CHÙM LỤC BÁT  Ơn em Ơn em làm ấm chỗ nằm Làm chăn gối lệch sỗ sàng thịt da Ơn em buồn ngó trông xa Tiền thân thoáng hiện la đà bóng mây Lên đồi Lên đồi , bỏ dép, lên đồi Áo quần cởi hết, định ngồi tịnh tâm …

Read More »

Thơ PQN – Huynh Đệ

Huynh Đệ Ê mậy, làm gì đứng chết trân ? Nói đi, nói hết nhớ thương thầm Cùng tao nâng chén đời cao ngạo Một lũ điên rồ, một lũ thâm! Ê mậy, làm gì đứng chết trân? Mặt mày ngơ ngác, khó đăm đăm Đừng ham gái đẹp mà …

Read More »