Home / Thơ

Thơ

Thơ với tôi là hơi thở của đời sống.
Thơ hết. Tôi chết
Thế giới thơ ảo. Tôi không ảo
Đời dạy tôi làm thơ. Tôi lăn lộn vào đời
Thơ tôi điều điều muốn nói.
Do vậy, thơ tôi tự đáy lòng
Có lỡ ngông nghênh, tầm bậy, cộc cằn,
Hãy tha thứ và độ lượng

(Phạm Quang Ngọc – Sydney 27-1-2012)

Thơ PQN – Năm Tận, Tháng Cùng

Năm Tận , Tháng Cùng hôm nay năm tận tháng cùng trời vương nắng hạn gió vùng lên cao ơi người bản ngã xanh xao đu thân khát vọng phải lao dây tình bóng ngày thoáng nghĩa vô minh trót nuông thân phận hóa thành tội thân tháng cùng năm …

Read More »

Thơ PQN – dại Sài Gòn

dại Sài Gòn thưa em tôi dại Sài-Gòn bởi thương nhớ lỡ, bởi mòn lối đi hàng cây lay động rèm mi nắng hoan góc phố, tay ghì môi hôn thưa em thành phố tôi thương Quý Đôn heo hút, Hiền Vương tối mù Nguyễn Du nghe lá reo thu …

Read More »

Thơ PQN – Nằm ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

Nằm Tôi nằm chẳng lộ mặt ra Chùm chăn nỗi nhớ xuyên da nẩy người Gác chân lên nỗi nhớ đời Ai hay lỗi hẹn bước rời trong thơ Buồn buồn thúc dạ ngẩn ngơ Kim-tự-tháp cũng vươn chờ đợi mây Tôi nằm thiếp mộng , rung cây Hình hài …

Read More »

Thơ PQN – Độc mối ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

Độc mối Ở đây người vắng bóng người Chỉ ràng rác rưởi dễ ngươi tầm phào Trăm năm xem có là bao Đường mây , bóng núi, đê đầu vọng cơn Khiếp thay độc mối , ghê hồn Ghế long thành ghế, hồn long phần hồn Nỗi đời suối tỏ …

Read More »

Thơ PQN : tóc sôi, Ngồi mãi , chán!, Quái, tự nghiến răng, Nợ ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

Tóc sôi Trần ai khoai củ lộn làm người Không chừng màu máu thắm tinh khôi Xem chừng nhân thế hoang màu nắng Nắng ủ trên đầu, lọn tóc sôi Ngồi mãi, chán ! Đứng mãi đôi chân đã mỏi nhừ Còn thêm đầu gối muốn lắc lư Thà chẳng …

Read More »

Thơ PQN – Ngủ nào ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

Ngủ nào Ngủ nào một giấc cho yên Tay xiên hố mắt, chân niềng khớp đau Ngủ nào một giấc cho sâu Thấy ngơ ngác ở tận đầu chân mây Ngủ nào duỗi thẳng, xuôi tay Thấy nanh ác quỷ, thấy thây trần truồng Ngủ thành hài tội vấn vương …

Read More »

Thơ PQN – Sài Gòn nay (Tập thơ Lượn Rồi Bay)

Sài-Gòn nay Ngẩn ngơ ta tiếc Sài-Gòn xưa Phố xá cong lưng đứng bóng chờ Thấy bóng người đi như mắc cửi Oan hồn chờ những chuyến xe đưa Lá cũng khô dòn, nắng ngất ngư Ngày đêm như cơn sốt say đừ Bụi mù phủ kín từng con lộ …

Read More »