Home / Thơ (page 5)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Thơ PQN – Cõi còi (trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

Cõi còi ( Tặng thi sĩ Du Tử Lê) Cõi tôi cõi cụt cõi còi Cõi thân xuôi đứng cõi ngồi xụi lơ Cõi người ngoảnh mặt làm ngơ Cõi hoang đưa lối đến bờ lạnh tanh Cõi đời nôn mửa mật xanh Cõi vòng lẩn quẩn cõi loanh quanh …

Read More »

Thơ PQN – đêm trắng (Trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

đêm trắng đêm ta nằm thao thức gối đầu cõi chênh vênh hít sâu hơi thở nhọc nghe năm canh tung hoành chẳng cần chi thống trách mở lượng tâm từ bi ta luồn sâu ngõ ngách trong cơn sốt nằm lì tiếng chim khuya rù rì thơ ta lời …

Read More »

Thơ PQN – chòm xóm ( Trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

chòm xóm Ôm lòng chòm xóm thong dong Đi xa quen nhớ, đi vòng quen lâu Chân tình lẽo đẽo theo sau Nuông chim tháng hạ, cá câu sáng hè Âm hồn ẩn dưới rặng tre Xuống câu vọng cổ cà rề ngọt ngây Quá giang chân dốc đổ dài …

Read More »

Thơ PQN – bôi vẽ mặt (trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

bôi vẽ mặt Ngày tháng qua, ta hụt hẫng chờ Nỗi sầu bạc tóc, điểm hoang sơ Nhớ xưa đọc lại câu thơ cổ Ta với tiền nhân cũng sững sờ Quả báo nên làm thơ trối trăn Se tơ thêm dãn một cung đàn Truyền âm, đảo phách,tình ngang …

Read More »

Thơ PQN – ƠI NGƯỜI ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

ƠI NGƯỜI ! Ơi người tôi gọi người ơi cùng tôi đi dạo cảnh đời ngổn ngang thu sang lá chẳng động vàng trần gian chối nắng thiên đàng miên du mưa qua con phố mịt mù tiếng rao bên ánh đèn lu dẫn đường người về áo lạnh dầm …

Read More »

Thơ PQN – đoản ca 1 – đoản ca 2 – đoản ca 3 ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

+    đoản ca 1 ta ca ngợi bờ môi em xinh nhưng em bội tình làm ta thất kinh – yêu tinh! +   đoản ca 2 những lúc nhớ em như con sâu kèn cuộn mình trong lá thấy nhau mặt lạ ơ hờ….lại quên – điên ! +    đoản …

Read More »

Thơ PQN – Pháp Giới ( trong tập thơ Lượn Rồi Bay)

pháp Giới pháp giới em không có trong anh tình yêu không ẩn ở trang kinh Phật tâm ngã rẽ vương phù phiếm vô thỉ, vô chung cũng đoạn đành   phải ngón tay em chỉ mặt trăng? rõ khéo khuôn trăng, nét mặt rằm niệm câu chánh quả ngang …

Read More »