Home / Thơ (page 12)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Dậy đi thơ

Tỉnh dậy đi, thơ ơi! Ngoài hiên nắng lên rồi Sao ngủ hoài chi vậy? Tiếng cười chẳng động môi Tỉnh dậy đi, thơ ơi! Sao thân xác rã rời? Tiếc gì đêm trăng mộng Xinh môi em nụ cười Tỉnh dậy đi, thơ ơi! Hãy bước vui với đời …

Read More »