Home / Âm nhạc / Trầm tấu khúc

Trầm tấu khúc

post-image

Thơ Lê Nguyên Tịnh và nhạc của Phạm Quang Ngọc đến với nhau như một định mệnh. Những gì chúng ta không tự chủ được tôi cho là định mệnh. Tình yêu là một định mệnh. Tại sao phải là buổi trưa tháng chạp, nắng vàng như nhuộm cả đất trời, để lòng ta xao xuyến một tà áo trắng bay? Tại sao phải là buổi tối quạnh hiu, cô độc, để ta thầm nhớ một nụ cười. Lý trí vô dụng đối với tình yêu.

Tôi không thể tự chủ được trước sức quyến rũ của tiết tấu trong những dòng nhạc Phạm Quang Ngọc. Tôi như một chàng thanh niên tuổi 15, 16, từ thương nhớ vu vơ, chỉ biết “đứng ngẩn trong vời áo tiểu thư”, đến tương tư, và bây giờ thì mê đắm một người yêu.

Thơ giúp tâm hồn tôi giải bày những điều khó hiểu. Do đó có những câu thơ tôi viết ra thật khô khan, âm điệu chênh vênh, trúc trắc. Anh Ngọc có thừa phóng khoáng và thông minh để biến thành những going nhạc thật đẹp, và thật quyến rũ.

Điều tôi hạnh phúc nhất khi được anh Ngọc phổ nhạc, là thơ tôi được chắp đôi cánh “Tiên”, bay vào những giấc mơ kỳ ảo. Thơ được hát lên trong chập chùng tiết điệu, lãng mạn, và tài hoa, những vẫn giữ toàn bích hình thức và nội dung.

( Lê Nguyên Tịnh – Melbourne tháng 9/2010)