Home / Thơ

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Thơ PQN – CHÙM LỤC BÁT

CHÙM LỤC BÁT  Ơn em Ơn em làm ấm chỗ nằm Làm chăn gối lệch sỗ sàng thịt da Ơn em buồn ngó trông xa Tiền thân thoáng hiện la đà bóng mây Lên đồi Lên đồi , bỏ dép, lên đồi Áo quần cởi hết, định ngồi tịnh tâm …

Read More »

Thơ PQN – Huynh Đệ

Huynh Đệ Ê mậy, làm gì đứng chết trân ? Nói đi, nói hết nhớ thương thầm Cùng tao nâng chén đời cao ngạo Một lũ điên rồ, một lũ thâm! Ê mậy, làm gì đứng chết trân? Mặt mày ngơ ngác, khó đăm đăm Đừng ham gái đẹp mà …

Read More »

Thơ PQN- Tổ Quốc lầm than

Những đầu người nhấp nhô đêm nhọ Trổ tai ương , đâm nhánh cơ hàn Điều muốn nói những lần trăng tỏ Vũng cản đường theo ánh sương lam Dịch truyền kiếp, mắt nhòa nhân ảnh Sông tư nguồn, bóng núi tượng mây Đêm tinh tú nẩy mầm trăng khuyết …

Read More »

Thơ PQN – Chửi cây bông giấy

Đ.m. mày bông giấy Mắc mớ chi nở hoa Rụng kín cả sân nhà Đống cao như mả tổ Má mày , làm tao khổ Quét tới lui cả ngày Bở hơi tai, mỏi tay Tao chặt cho mày chết ( Phạm Quang Ngọc- Tập thơ DẬY ĐI THƠ 2018)

Read More »

Thơ PQN – Cánh Hoa Tình

Anh gặp em trong hoang mang hoảng hốt Nắng đội đầu và đêm thướt tha bay Cầm tay người, tay mình lại cầm tay Anh nói ngược, đâm trái ngang lạc bước Em nhìn anh như hẹn từ kiếp trước Cánh hoa lòng tỏa ngát hương ngọc lan Kết thơ …

Read More »

Thơ PQN – Thược Dược

Thơ từng cánh thược dược Tình như nụ đâm gai Hỏi ai người năm trước Còn chung kiếp đầu thai Vẫn em chùm hoa nắng Vời bóng nhớ dâng cao Ta say dòng mật đắng Nằm thiếp dưới trời sao Về đi chiều độ lượng Tầm xuân óng mộng vàng …

Read More »

Thơ PQN- Khuôn mặt nước rút

Tôi lặng lờ như con sâu đo Nằm im. Chờ đó! Chờ đó! Tiếng nói tôi trở thành mơ hồ quái gở Tôi ôm bang quơ để tượng hình khuôn mặt nước rút của mình. Mỗi người đâu đó một hư-vô trước mặt Và cái chết đâu đó đang ve …

Read More »