Home / Thơ / Thơ PQN – Huynh Đệ

Thơ PQN – Huynh Đệ

Huynh Đệ

Ê mậy, làm gì đứng chết trân ?
Nói đi, nói hết nhớ thương thầm
Cùng tao nâng chén đời cao ngạo
Một lũ điên rồ, một lũ thâm!

Ê mậy, làm gì đứng chết trân?
Mặt mày ngơ ngác, khó đăm đăm
Đừng ham gái đẹp mà toi mạng
Dụng võ giang hồ, nhịp trống cơm

Ê mậy, làm gì ngố thế kia?
Bâng khuâng mà hứng gió thu về
Mơ chi lưng giậu vàng hoa cúc
Chẳng đáng gì đâu mớ tóc thề!

Tao với mày cùng nghiệp binh đao
Mày làm quan nhớn, tao tào lao!
Súng quên lên đạn, nòng hoen sét
Nhưng trái tim tao sục máu trào

Tao chẳng thích câu : Tống biệt hành!
Dẫu đời như hốc đá rêu xanh
Dẫu người vung kiếm sau tà áo
Tình nghĩa đèn cù, chỉ dối quanh!

Ê mậy, cùng tao cụng hết ly!
Đời người rồi cũng một lần đi!
Uống say thà chết trên trận địa
Chiến sĩ hề, chê góc nhị-tỳ!!!

Phạm Quang Ngọc