Home / Thơ (page 3)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Thơ PQN – Tình bao dung (tập thơ Lượn Rồi Bay)

Tình bao dung Em nâng anh dậy Để anh nhìn đời nhân ái , bao dung Em nói với anh không có nỗi khốn cùng Nếu mình chung vai gánh đời, cùng san sẻ nhọc Đầu anh là mái nhà không nóc Vai anh là cánh cửa lung lay Những …

Read More »

Thơ PQN – chân tướng (tập thơ Lượn Rồi Bay)

chân tướng Khép chặt cửa phòng nhìn vào trong gương Xót thương hình hài của cha, của mẹ Đã lỡ nhiều phen trước cửa thiên đường Thân xác đóng đinh nghĩ cùng còn nhẹ Chẳng kể cha già tóc bện hơi sương Mẹ uốn còng lưng tảo tần phiên chợ …

Read More »

Thơ PQN – Đầu Năm giữ xe ở chuồng ngựa, nói chuyện với ngựa……. (tập thơ Lượn Rồi Bay )

Đầu Năm giữ Xe ở Chuồng Ngựa, nói chuyện với ngựa . . . Mày nằm thảnh thơi rung quả thìu biu Cái mặt dài vêu, nhìn vào thấy ghét! Hí hí đi con! Hí cho vui đời Tao đứng chỉ xe, buồn tình muốn chết … Mọi người vui …

Read More »

Thơ PQN – Chuyện Tình (tập thơ Lượn Rồi Bay)

Chuyện Tình Khi anh ngã em nâng anh dậy Những ngón thiên thần san sẻ buồn vui Em khích anh an nhiên, hãy đứng lên cười Và nhìn trời buông đi hệ lụy Khi anh buồn em rộn ràng làm vui Em lấy tay dí trán anh bướng quá trời …

Read More »

Thơ PQN – đến với đời ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

đến với đời Đến với đời hết lượn rồi bay Chiếc bóng thăng thiên đảo lộn ngày Nhìn trời bốc hứng cười ha hả Sống tà tà đảo nhẹ chân mây Đến với đời nhẹ gánh đôi vai Tha thiết mà sao lại thở dài? Ngẩn ngơ bóng nắng chân …

Read More »

Thơ PQN – đồng đội (tập thơ Lượn Rồi Bay)

đồng đội Trận chiến rung râu, nhợn tuyến đầu Thân người ngọ ngoạy tỏ nguồn đau Tay rời buông súng, ôm đồng đội Đời có là bao, quá đỗi sầu! Bạn chết khư khư ôm ảnh vợ Môi còn mấp máy , gọi : mình ơi! Nỗi đau đôi mắt …

Read More »

Thơ PQN – Máu hòa Máu ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

Máu hòa Máu Xưa ông chăn trâu, giờ ông chăn người Xưa bày trận người, giờ đong máu tươi Ông thắng keo này, bày chơi keo khác Sướng vận vào người, chủ nghĩa ló đuôi Thần dân ba miền đi chuyến tàu suốt Ông rải cơ hàn lên đất tổ …

Read More »