Home / Thơ / Thơ PQN – đồng đội (tập thơ Lượn Rồi Bay)

Thơ PQN – đồng đội (tập thơ Lượn Rồi Bay)

đồng đội

Trận chiến rung râu, nhợn tuyến đầu
Thân người ngọ ngoạy tỏ nguồn đau
Tay rời buông súng, ôm đồng đội
Đời có là bao, quá đỗi sầu!

Bạn chết khư khư ôm ảnh vợ
Môi còn mấp máy , gọi : mình ơi!
Nỗi đau đôi mắt long sòng sọc
Chinh chiến thân trai trả nợ đời!

Sống sót nhìn trời, ngó đất xiêu
Quê hương dẫy nẩy, lú muôn chiều
Hàng hàng bia mộ chờ xanh cỏ
Mái ấm gia đình xanh xác rêu

Ta phủ cô đơn, ám mặt mày
Đêm nằm thấp thỏm, mộng xa bay
Đeo lưng chiến cuộc hồn xanh tái
Uống rượu nhủ thầm, nuốt đắng cay

Chiến cuộc buông tay, thả nhọc nhằn
Ý đời diệu vợi thoáng bâng khuâng
Giã từ vũ khí, thân trôi nổi
Đồng đội bao quanh bóng mộ phần

22.6.2018