Home / Thơ / Thơ PQN – chân tướng (tập thơ Lượn Rồi Bay)

Thơ PQN – chân tướng (tập thơ Lượn Rồi Bay)

chân tướng

Khép chặt cửa phòng nhìn vào trong gương
Xót thương hình hài của cha, của mẹ
Đã lỡ nhiều phen trước cửa thiên đường
Thân xác đóng đinh nghĩ cùng còn nhẹ

Chẳng kể cha già tóc bện hơi sương
Mẹ uốn còng lưng tảo tần phiên chợ
Ví đời an nhiên như câu thơ Đường
Đi tìm viễn mơ bước chân thả bộ

Bạn là bóng núi chim chóc lao xao
Biết gió lùa mây vân du cõi mộng
Cởi áo cuồng ngâm túy lúy rượu đào
Dựng túp lều tranh cảm nguồn thi hứng

Chỉ chỗ tịch liêu mới thấy bình yên
Chỉ trấn vầng trăng mới thấm nẻo thiền
Chỉ cấp tam-quan qua bờ Đại-Giác
Nhắm mắt định thần nhập cõi vô biên

Hú gọi sinh linh quỳ trước bệ đền
Ba hồi chiêng trống, đèn nến dâng lên
Điểm lại hình hài tô son, nhập thế
Sống gửi thác về, nhớ nhé đừng quên

Khép chặt cửa phòng , nhìn lại trong gương
Thi sĩ đời nay, đời đã xem thường
Tiếc nhỉ cánh chim miệt mài rong ruổi
Tìm bóng cây buồn ngứa cổ kêu thương

07.8.2018