Home / Thơ (page 10)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

thơ PQN – Về phép

Bốn ngày phép đầu kỳ lương Thân ta ngựa chứng xổ chuồng vó phi Ngực đùi bám chặt nhâm nhi Thân em như đóa trà mi tuyệt vời Hết tiền giã biệt cuộc chơi Về ôm súng trận nhớ mùi thịt da Đì đùng mở mắt không ra Áo em …

Read More »

Thơ PQN – Đầu Năm giữ Xe ở Chuồng Ngựa, nói chuyện với ngựa . . .

Mày nằm thảnh thơi rung quả thìu biu Cái mặt dài vêu, nhìn vào thấy ghét! Hí hí đi con! Hí cho vui đời Tao đứng chỉ xe, buồn tình muốn chết … Mọi người vui xuân, đám đông phát rét Bóng hồng đầu năm trông thấy mà ham! Tay …

Read More »

Thơ PQN – Em Sài gòn nhớ anh Long Khánh

Anh ở đây tháng ngày ròng rã Qua cuộc đời in dấu binh đao Em xa đó, tình mưng trái rạ Nét giận hờn, mắt ứa, mi cau Lúc xa em Sài gòn nắng ấm Anh lang thang Long Khánh mây mù Em thơ thẩn sân trường hoang vắng Hàng …

Read More »

Thơ PQN – CHÙM LỤC BÁT

Ơn em Ơn em làm ấm chỗ nằm Làm chăn gối lệch sỗ sàng thịt da Ơn em buồn ngó trông xa Tiền thân thoáng hiện la đà bóng mây Lên đồi Lên đồi , bỏ dép, lên đồi Áo quần cởi hết, định ngồi tịnh tâm Chợt nhìn cánh …

Read More »

thơ PQN – Tuổi đời sau 75

Bạn bè xưa còn lại dăm ba đứa Đứa cạo trọc đầu, đứa chống nạng thay chân Đứa lang thang manh áo lính phong trần Đầu bạc trắng thêm đôi tay run rẩy Tuổi trẻ sau 75, giờ là thế đấy Rã ngũ, tan hàng, đồng vọng thê lương Chiến …

Read More »

Bước chân thơ

Ngày ngày thơ Ngày ngày mơ Ngu ngơ chẳng dại khờ Bước chân thơ…… ( Phạm Quang Ngọc- Tặng riêng tôi- Sydney 14-12-12)   _____________________________________ “Chắc chắn không một thi sĩ nào có thể trả lời thơ là gì. Nếu trả lời được họ thôi làm thi sĩ, mà chỉ …

Read More »

Ta phải thấy mặt trời

Phạm Quang Ngọc đến với mọi người từ thời anh còn ở Canberra, thủ đô của lá vàng rơi, của yên tĩnh lãng mạn, của những chuyện tình không kết cuộc, và có lẽ của một con chim vừa sổ lồng vượt thoát sau những năm tháng dài tù tội, …

Read More »