Ơn em Ơn em làm ấm chỗ nằm Làm chăn gối lệch sỗ sàng thịt da Ơn em buồn ngó trông xa Tiền thân thoáng hiện la đà bóng mây Lên đồi Lên đồi , bỏ dép, lên đồi Áo quần cởi hết, định ngồi tịnh tâm Chợt nhìn cánh bướm vô âm Thì ra rồi cũng căn phần ở đây Lủi Nắng hanh, ta lủi bụi nằm Gai đau đâm thấu nên quằn quại thân Luồn ra nắng, đứng chết trân Tìm đâu bóng mát chói chang lúc này? Buồn buồn cùng nắng ngất ngây Hóa tên lãng tử đu say mộng phàm Trăng Trăng theo ta, kiếp lưu đày Hằng Nga chán chửa, phô bày ngực hoa! Cuội nằm nhớ bóng cây đa Ta nằm vọng thuở mẹ cha gọi về
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc