Sài-Gòn nay Ngẩn ngơ ta tiếc Sài-Gòn xưa Phố xá cong lưng đứng bóng chờ Thấy bóng người đi như mắc cửi Oan hồn chờ những chuyến xe đưa Lá cũng khô dòn, nắng ngất ngư Ngày đêm như cơn sốt say đừ Bụi mù phủ kín từng con lộ …
Read More »Thơ PQN – Lần ….. (tập thơ Lượn Rồi Bay)
Lần . . . bước lần tới vực biển dâu thấy lâu đối mặt với đau đoạn đành thấy lòng quãng vắng loanh quanh trời xanh vẫy bóng thiên thanh rợn mình bước lần tới cõi tử sinh thấy ngang mặt lộ bóng hình tượng ngây hình nhân u ám …
Read More »Thơ PQN – Tuổi đời sau 75 (tập thơ Lượn Rồi Bay)
Tuổi đời sau 75 Bạn bè xưa còn lại dăm ba đứa Đứa cạo trọc đầu, đứa chống nạng thay chân Đứa lang thang manh áo lính phong trần Đầu bạc trắng thêm đôi tay run rẩy Tuổi trẻ sau 75, giờ là thế đấy Rã ngũ, tan hàng, đồng …
Read More »Thơ PQN – Lời yêu (tập thơ Lượn Rồi Bay)
Lời Yêu Em yêu, hãy dựa sát vai anh Ấm áp riêng tư của chúng mình Ánh mắt em muôn vàn cửa sổ Ý đời tha thiết bóng sinh linh Em của riêng anh, mộng khởi đầu Xa rời, nhưng vẫn nhớ thương nhau Thổ âm dan díu tình yêu …
Read More »Thơ PQN – Tâm sự với Phùng Quán (tập thơ Lượn Rồi Bay)
Tâm Sự với Phùng Quán Ông ngã lòng vịn câu thơ đứng dậy Tôi yếu lòng níu bóng hư không Ông muốn sống làm người chân thật Tôi làm thơ gỡ rối tơ lòng Thời đại ông nối dài chân lý Chân lý cùng đường, chân lý mù sương Ông …
Read More »Thơ PQN – Tử Địa (tập thơ Lượn Rồi Bay)
Tử Địa Giây cơ khổ đã giăng ngang tầm mắt Ông lão gầy còm cũng muốn xụi lơ Chỉ cầu xin một bữa ăn no Sao vẫn nuốt mà như nghèn nghẹn cổ Người trông đầy đàn tròng dây cơ khổ Sung sướng gì nhìn xác chết đem chôn Tiếng …
Read More »Thơ PQN : bày thơ – trọc lóc- lim dim- trái mùa- miên man (tập thơ Lượn Rồi Bay)
bày thơ ta ngồi buồn nín khe đối mặt người hâm he đành bày thơ bố trận bằng giòng chữ đỏ hoe trọc lóc người ca nhi bật khóc nhìn đời muốn xuống tóc thành bà vãi lên chùa đầu vẫn xinh trọc lóc lim dim cần đàn múa tay …
Read More »
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc