Tử Địa
Giây cơ khổ đã giăng ngang tầm mắt
Ông lão gầy còm cũng muốn xụi lơ
Chỉ cầu xin một bữa ăn no
Sao vẫn nuốt mà như nghèn nghẹn cổ
Người trông đầy đàn tròng dây cơ khổ
Sung sướng gì nhìn xác chết đem chôn
Tiếng gió khuya lộng hú ghê hồn
Mắt lệ canh thâu buông lời kể lể
Quê hương tôi sống đời là thế
Lúa chẳng được mùa, sông lạch cá chết teo
Người nông dân nghèo vẫn tận nghèo
Đèn thành phố kết bóng-ma-tháng-tám
Dây đói khổ quấn thêm tròng hoạn nạn
Nên lòng người thành gianh giới chia phân
Nên tình thương cũng méo mó, ngại ngần
Mọi người nhìn nhau đo bằng khoảng cách
Nỗi khổ này chẳng vì ai thống trách
Cũng mềm lòng bởi nguồn suối yêu thương
Cũng vì tin nên chân bước lạc đường
Theo lũ lượt đi vào tròng tử địa…
24.8.2018
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc