Home / Thơpage 3

Thơ

Thơ với tôi là hơi thở của đời sống.
Thơ hết. Tôi chết
Thế giới thơ ảo. Tôi không ảo
Đời dạy tôi làm thơ. Tôi lăn lộn vào đời
Thơ tôi điều điều muốn nói.
Do vậy, thơ tôi tự đáy lòng
Có lỡ ngông nghênh, tầm bậy, cộc cằn,
Hãy tha thứ và độ lượng

(Phạm Quang Ngọc – Sydney 27-1-2012)

Thơ PQN – Huế Thơ

Vẫn sáng tương tư từ giọng nói Đêm nằm quay quắt nhớ thương ai Huế thơ dệt mộng trong sầu nhớ Mưa đất Thần Kinh hút dặm dài Cánh phượng đỏ hoe chiều đại nội Nhịp cầu Gia Hội bóng chia hai Hỏi ai còn nhớ màu sim tím? Chiếc …

Read More »

Thơ PQN – Huế Mơ

Gom nắng ơ hờ chốn cũ Em qua, hài dạo vườn dâu Ngai vàng hoàng cung ngái ngủ Quân Vương thành quách bạc màu Bãi Dâu tình xưa mãi mãi Ngậm ngùi bóng trúc, đường trăng Dốc mơ người dơ tay vẫy Hôm sau tịch cốc lòng chàng Chiếc kiềng …

Read More »

thơ PQN – Chiều ngang Sa Ác

Xưa đi mót củi ngang Sa Ác Thấy nước sông Ray xoáy đục ngầu ? Đến tê-hát-sáu(1)thăm thằng bạn Nó chết lâu rồi, mộ ở đâu ? Tiều phu lếch thếch, đâu ra củi Bụng đói, chân run, xụp tối trời Thôi đành nạp mạng cho muông thú Phủ lá …

Read More »

Thơ PQN – Về Nội

Đưa con về nội dùm anh Anh như hòn đá rêu xanh phủ rồi Nay thân xác cũng ngậm ngùi Phù sa còn thuở đất bồi đó em Đưa con rẽ xóm, về đêm Quê anh gốc mạ cũng len rễ sầu Mẹ anh áo vạt thân bâu Thương ngôi …

Read More »

Thơ PQN – Hai Dòng Sông

Nhỏ làm ta buồn, nhỏ có biết không ? Nhỏ hát làm chi “chiếc lá cuối cùng” ! Chiếc lá đưa vèo, hồn ta theo đó Nhỏ với ta như hai dòng sông Nếu nhỏ bên ta chẳng bước ngượng ngùng Ta chưa già, thấp thoáng mông lung Nhưng trái …

Read More »

thơ PQN – Ngọc Lan

Đôi mắt ấy, một thiên đường đã lỡ Làn môi cười, hồn bướm ngẩn ngơ theo Anh vẫn nhớ mùi ngọc lan phảng phất Ở đâu đây, trên mái tóc diễm kiều Anh vụng dại yêu em vào thương nhớ Tiểu nương buồn còn thương nhớ đại ca Tình yêu …

Read More »

Thơ PQN – Mơ Phạm Thái

Ta mơ Phạm Thái yêu Quỳnh Như Chí lớn quăng trong biển hẹn hò Quên đời, quên hết, bên be rượu Vì nàng duyên kiếp hóa thành thơ Ta thương Phạm Thái, đù-cha-kiếp Thế sự đảo điên, một lũ rồ ! Vua ơi ! Chúa hỡi, kìa cung điện Thoảng …

Read More »