Tóc sôi
Trần ai khoai củ lộn làm người
Không chừng màu máu thắm tinh khôi
Xem chừng nhân thế hoang màu nắng
Nắng ủ trên đầu, lọn tóc sôi
Ngồi mãi, chán !
Đứng mãi đôi chân đã mỏi nhừ
Còn thêm đầu gối muốn lắc lư
Thà chẳng bon chen vòng hệ lụy
Dung đời giản dị, chẳng hơn ư?
Quái, tự nghiến răng
Nghiến hàm răng vẩu, lỗi lầm xoa
Quấn vòng lẩn quẩn một cái ta
Một phút trôi qua thêm điểm bạc
Bạc trắng đời, trộn lẫn xót xa
Nợ
Quá chán, giở trò chơi nhố nhăng
Đình thần nhìn lũ-quỉ-trần gian
Chúng đang bán tháo tình dân-tộc
Cho lũ Tàu ô trả nợ dần
16.10.2018
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc