Home / Thơ / Thơ PQN – Cánh Hoa Tình

Thơ PQN – Cánh Hoa Tình

Anh gặp em trong hoang mang hoảng hốt
Nắng đội đầu và đêm thướt tha bay
Cầm tay người, tay mình lại cầm tay
Anh nói ngược, đâm trái ngang lạc bước

Em nhìn anh như hẹn từ kiếp trước
Cánh hoa lòng tỏa ngát hương ngọc lan
Kết thơ tình thành cánh mộng kiêu sang
Em vỗ thuốc thành liều-yêu-nhung-nhớ

Cứ gần em là hài hòa nhịp thở
Em vỗ về hoảng hốt cũng tiêu tan
Thần trí đảo điên, thoắt đó rộn rang
Vườn ngọc lan chim hòa ca, tấu nhạc

Anh vững lòng hồn nhiên lên khúc hát:
  • Ngọc lan, dòng suối tơ vương, mắt thu vờn quanh dáng huyền
  • Ngọc lan, từng cánh thiên duyên, trời cao vút xanh, phút giây gần anh…..(*)
                                                  ( Phạm Quang Ngọc- Tập thơ DẬY ĐI THƠ 2018)
(*) Lấy ý bài Ngọc Lan của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước