Home / Thơ / Thơ PQN – Em Sài gòn nhớ anh Long Khánh

Thơ PQN – Em Sài gòn nhớ anh Long Khánh

Anh ở đây tháng ngày ròng rã
Qua cuộc đời in dấu binh đao
Em xa đó, tình mưng trái rạ
Nét giận hờn, mắt ứa, mi cau

Lúc xa em Sài gòn nắng ấm
Anh lang thang Long Khánh mây mù
Em thơ thẩn sân trường hoang vắng
Hàng phượng buồn níu gió vi vu

Tội cho em tóc bời chưa xõa
Nét môi xinh cắn trái đầu đời
Nay tóc rối từng đêm thần thoại
Môi úa màu, tình đã lên ngôi

Anh thương quá, cổng trường đứng đợi
Hàng phượng già rẽ lối loanh quanh
Em khe khẽ chiều qua xưng tội
Lời nguyện cầu dâng Chúa thương anh !

Anh bỏ lại những đường nắng rỡ
Một khung trời em đứng chơ vơ
Mưa tiền đồn gió về mách nhỏ
Rạp Rex chiều qua có kẻ đợi chờ

Em Sài gòn nhớ anh Long Khánh
Hai cuộc đời chia cách dòng sông
Con nước ròng những ngày bão lớn
Áo em về một thuở càn khôn !!!