Thơ với tôi là hơi thở của đời sống. Thơ hết. Tôi chết Thế giới thơ ảo. Tôi không ảo Đời dạy tôi làm thơ. Tôi lăn lộn vào đời Thơ tôi điều điều muốn nói. Do vậy, thơ tôi tự đáy lòng Có lỡ ngông nghênh, tầm bậy, cộc cằn, Hãy tha thứ và độ lượng
(Phạm Quang Ngọc – Sydney 27-1-2012)
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc