Home / Thơ (page 9)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

thơ PQN – Chiều ngang Sa Ác

Xưa đi mót củi ngang Sa Ác Thấy nước sông Ray xoáy đục ngầu ? Đến tê-hát-sáu(1)thăm thằng bạn Nó chết lâu rồi, mộ ở đâu ? Tiều phu lếch thếch, đâu ra củi Bụng đói, chân run, xụp tối trời Thôi đành nạp mạng cho muông thú Phủ lá …

Read More »

Thơ PQN – Về Nội

Đưa con về nội dùm anh Anh như hòn đá rêu xanh phủ rồi Nay thân xác cũng ngậm ngùi Phù sa còn thuở đất bồi đó em Đưa con rẽ xóm, về đêm Quê anh gốc mạ cũng len rễ sầu Mẹ anh áo vạt thân bâu Thương ngôi …

Read More »

Thơ PQN – Hai Dòng Sông

Nhỏ làm ta buồn, nhỏ có biết không ? Nhỏ hát làm chi “chiếc lá cuối cùng” ! Chiếc lá đưa vèo, hồn ta theo đó Nhỏ với ta như hai dòng sông Nếu nhỏ bên ta chẳng bước ngượng ngùng Ta chưa già, thấp thoáng mông lung Nhưng trái …

Read More »

thơ PQN – Ngọc Lan

Đôi mắt ấy, một thiên đường đã lỡ Làn môi cười, hồn bướm ngẩn ngơ theo Anh vẫn nhớ mùi ngọc lan phảng phất Ở đâu đây, trên mái tóc diễm kiều Anh vụng dại yêu em vào thương nhớ Tiểu nương buồn còn thương nhớ đại ca Tình yêu …

Read More »

Thơ PQN – Mơ Phạm Thái

Ta mơ Phạm Thái yêu Quỳnh Như Chí lớn quăng trong biển hẹn hò Quên đời, quên hết, bên be rượu Vì nàng duyên kiếp hóa thành thơ Ta thương Phạm Thái, đù-cha-kiếp Thế sự đảo điên, một lũ rồ ! Vua ơi ! Chúa hỡi, kìa cung điện Thoảng …

Read More »

thơ PQN – Chân Tướng

Đẩy màn đêm, nhìn rõ mặt anh Nỗi buồn thắt cổ, tuổi còn xanh Anh đan lồng ngực bằng oan trái Sữa mẹ thơm tho, ngọt chẳng lành Đẩy màn đêm, thấy trái tim anh Một đóa đau thương tỏa trước cành Chia hai tâm thất yêu và nhớ Ươm …

Read More »

Thơ PQN- Đêm tiền đồn uống rượu

rượu suông nhắm với ổi già dăm thằng đã quá xem pha chuyện đời - dzô đi mày  - lẹ cái coi để tao chờ nhạt cả môi quá trời phải chi người chẳng thù người máu thôi đòi máu đầu thôi đòi đầu dăm ly thấm tháp vào đâu …

Read More »