Home / Thơ (page 4)

Thơ

Thơ với Phạm Quang Ngọc là một phần thân thể của ông, nói bóng nói gió thì như thế; còn cụ thể là mọi sinh hoạt nội tâm của ông đều dành cho thơ. Nhìn vào thơ người ta thấy được sự phức tạp của tâm hồn thi sĩ, do đó không thể có sự chuyên nhất vào một đề tài hay khunh hướng nào. Hoài cổ và hiện tại như trộn lẫn vào nhau. Nói thơ là phản ánh sự thật thì vẫn còn phân biệt chủ thể và khách thể. Thơ của Phạm Quang Ngọc là sự thật tâm hồn trần trụi thể hiện ra nơi ngôn ngữ đơn thuần, chất phác, chưa bị tu từ làm cho biến chất

( Giáo sư Lê Văn Ngọc)

Thơ PQN – đan thơ ( tập thơ Lượn Rồi Bay)

đan thơ tứ tuyệt song thất đan nhau dựa lâu như những lúc cau mặt mày ừ mày tỉnh để ông say ông say ông đá đất quay về trời tứ tuyệt rung nhịp bồi hồi để hơi song thất rụng rời lo toan tội là con dại cái mang …

Read More »

Thơ PQN – dễ gì (tập thơ Lượn Rồi Bay)

dễ gì tôi vẩn vơ chia những nỗi niềm dễ gì tình nghĩa Kết nên duyên hỏi thăm ai đó ngày chung bước sao nỡ đường cùng chẳng nhớ tên trời muốn gần mà đất mãi xa tự dưng trời đất hóa bao la như tôi ước muốn em kề …

Read More »

Thơ PQN – Chốn đây ( tập thơ Lượn Rồi Bay )

Chốn đây Sống ở đây, chết cũng ở đây Ngày ngày tha thẩn với rừng cây Kìa trời, đó đất, trêu thiên địa Khoảnh khắc trông đêm đảo lộn ngày Con đường qua lại quen ngày tháng Chân cứ bước đi , chẳng đoái hoài Lối xóm dăm ba lần …

Read More »

Thơ PQN – dại Sài Gòn ( trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

dại Sài Gòn thưa em tôi dại Sài-Gòn bởi thương nhớ lỡ, bởi mòn lối đi hàng cây lay động rèm mi nắng hoan góc phố, tay ghì môi hôn thưa em thành phố tôi thương Quý Đôn heo hút, Hiền Vương tối mù Nguyễn Du nghe lá reo thu …

Read More »

Thơ PQN – Ơ HỜ (trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

Ơ HỜ tình em cũng chỉ thoáng như mơ sông nước ngàn năm chẳng hẹn hò chẳng thấy em về như dáng mộng đừng hòng mà nói chuyện bâng quơ trăng của vườn em vắng bóng người tôi ngồi thậm thụt sợ trăng soi em đâu có hẹn mùa trăng …

Read More »

Thơ PQN – Tứ tuyệt: chút xưa ( trích tập thơ Lượn Rồi Bay)

Tứ Tuyệt: chút xưa Một chút xưa rơi rớt đoạn đành Con đường kỷ niệm lá đơm xanh Hôm nay chung bước ngày mai nhớ Giọt lệ u tình chớm chảy quanh Nắm bắt ơ hờ hương gió đưa Anh mơ em có phải nàng thơ? Nắm tay đan ngón …

Read More »

Thơ PQN – khe khẽ bên em ….. ( Trích tập thơ Lượn Rồi Bay )

khe khẽ bên em . . . Mãi mãi những điều anh nói chỉ có em hiểu được Chỉ có em biết được lòng anh đang cháy nắng trong rực rỡ rừng                     chiều Chỉ có em hiểu được thơ anh là nỗi cô đơn rẽ lối trong tận cùng của …

Read More »