Home / Thơ / thơ PQN – Tuổi đời sau 75

thơ PQN – Tuổi đời sau 75

Bạn bè xưa còn lại dăm ba đứa
Đứa cạo trọc đầu, đứa chống nạng thay chân
Đứa lang thang manh áo lính phong trần
Đầu bạc trắng thêm đôi tay run rẩy


Tuổi trẻ sau 75, giờ là thế đấy
Rã ngũ, tan hàng, đồng vọng thê lương
Chiến tích giờ đây phân hướng đoạn trường
Ôm uất hận đời gông cùm, lao cải


Còn gặp nhau , sao mà tê tái?
Thằng mặt dài vêu đứng bến đợi xe
Thằng đứng chân run khép nép vỉa hè
Lỡ há miệng sợ mắc quai oan nghiệt


Giơ tay bắt mà lòng như đã chết
- Đ.m. mày, ông giờ đã tàn hơi
Đang phất phơ chờ phút lìa đời
Còn hơn sống chán hơn cơm nếp nát


Ê, còn mày, mặt quắt queo khô đét?
Ở đó nhìn trời, sợ vía bóng cờ sao!
Xưa đời trai xông xáo chiến hào
Giờ lê bước chân lạc đàn, xẻ nghé…


Tụi mày ơi, hóa ra đời vỡ lẽ
Quê hương từng chùm khô-khốc-đầu –lâu
Trái khế chua đã xanh xác đổi màu
Dẫu vị ngọt cũng hòa bằng xương máu
            01.11.2018