Tình bao dung
Em nâng anh dậy
Để anh nhìn đời nhân ái , bao dung
Em nói với anh không có nỗi khốn cùng
Nếu mình chung vai gánh đời, cùng san sẻ nhọc
Đầu anh là mái nhà không nóc
Vai anh là cánh cửa lung lay
Những ngón tay anh móng biết quan hoài
Để có ngày bên em, vuốt tóc em nhè nhẹ
Anh bước lần mò quen dần dâu bể
Ngục tù dạy anh khi khát hớp những giọt sương
Đói hãy nhai không vỡ lẽ vô thường
Mút máu mình từ những mụn ghẻ
Đủ thấm nỗi sầu nợ đời là thế
Em vỗ về làm chi một thân-xác-hom hem
Như tiếng kẻng khua về chấn-động-truyền
Xô lệch hướng đi trên sinh lộ
Em yêu anh như mặt trăng sáng tỏ
Để anh thấy bầu trời lấp lánh muôn sao
Để anh thấy em thương đến khóc gào . . .
13.8.2018
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc