Tình Em Chu Chỉ Nhược
Tại hạ biết cô nương mày thanh, dáng ngọc
Má phớt hồng, môi đỏ tựa chu sa
Mỗi đường kim để khoe chỉ lụa là
Mỗi chân bước gom nắng tàn vời vợi
Tại hạ nhớ cô nương dáng huyền, xuân phới
Tóc mây luồn dỗ từng cánh thu đi
Đôi tay ngà cản gió chớm tình si
Và đôi mắt, cõi sầu nào chất ngất?
Tại hạ đối cô nương dạ thành rất thật
Như lời thầy căn dặn lúc hạ sơn:
- Con yêu ai hãy biểu tỏ thật lòng
Nếu có ghét cứ buông lời ngay thẳng
Cô nương để tại hạ buồn đau cay đắng
Mới thân tình giờ làm mặt chưa quen
Múa đường gươm mà thần trí đảo điên
Tiêu nội lực vì âm dương cách trở
Tại hạ yêu cô nương dạ thành rất ngố
Nếu cấy sinh - tử - phù, xin dành hết cho em
Đại ca chỉ xin tiểu muội trái tim
Trái tim đó nguyện cùng đau, cùng khổ
Chu Chỉ Nhược, ta yêu em lầm lỡ
Em như tinh, em rắn rít quá mà !
Em phụ lòng còn thóa mạ chi ta
Tình tuyệt vọng vùi sâu trong thạch động
Ta luyện kiếm như đất bằng nổi sóng
Giữa hang sâu ta là bóng - ma - người
Trái trên cành, ăn cóc nhái tanh hôi
Uống nước độc như loài muông thú dữ
Ai trách Du Thản Chi yêu nàng A Tử ?
Để một đời ôm đầu sắt long nhong
Ta vì ai còn yêu kẻ bạc lòng ?
Còn gọi mãi : đại ca yêu tiểu muội !
Phạm Quang Ngọc