rờ đầu ta đụng mái sầu vỗ vai áo cũng nát nhầu tai ương đời ta bít lộ cùng đường chẳng len lối cũ chẳng nương tận cùng nắm tay ta ngón sượng sùng lời an ủi cũng lùng bùng lỗ tai ta giờ hồn đã trổ gai đành thôi chiếc bóng nối dài châu thân