Home / Thơ / Thơ PQN – Ân Tình

Thơ PQN – Ân Tình

Vọng bước chân về cõi lẻ loi
Anh đang níu bóng để trăng cười
Ôi trăng, ôi bóng , nhòa nhân ảnh
Chỉ có em là bóng đổi ngôi

Anh tạ tình em , lọn tóc thơm
Cánh môi ướp mật cả linh hồn
Vết thương năm cũ còn se chỉ
Em gỡ cho đành những nụ hôn ?

Đã trót nòi tình, nuông ngất ngây
Thơ anh túy lúy, gió trăng đầy
Em hay từng cánh mây phiêu lãng ?
Vũ trụ quay cuồng, trái đất say

Thôi hãy yêu anh đừng tuyệt vọng
Tình hồng nở rộ giữa vườn xuân
Trái tim thi sĩ còn ươm hẹn
Nên bướm theo về ngủ trước sân

Ru khúc mật tình, trẩy hội âm
Anh đang dấu kín nỗi đau thầm
Nỗi đau trên những bờ âm thứ
Cay xé cuộc tình, thóa bội ân