Tâm Sự với Phùng Quán
Ông ngã lòng vịn câu thơ đứng dậy
Tôi yếu lòng níu bóng hư không
Ông muốn sống làm người chân thật
Tôi làm thơ gỡ rối tơ lòng
Thời đại ông nối dài chân lý
Chân lý cùng đường, chân lý mù sương
Ông khát khao làm người chân thật
Đảng dạy ông lấy xác chết đo lường
Có kẻ ví yêu Stalin hơn cha, hơn mẹ
“ Bác Hồ” trung niên tôn tới “cha già”
“Cha già” nuôi con bằng xương, bằng máu
Ông ngã lòng nên thơ trở thành loa
Lũ chúng tôi ngẩng đầu cao tới nắng
Tín niệm cuộc đời: Tổ-Quốc-Thân-Trai !
Ông may mắn ở phe chiến thắng
Có nói gì: trận-tuyến đã Phân-Hai!!!
03.9.2018
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc