Home / Thơ / thơ PQN – Ngọc Lan

thơ PQN – Ngọc Lan

Đôi mắt ấy, một thiên đường đã lỡ
Làn môi cười, hồn bướm ngẩn ngơ theo
Anh vẫn nhớ mùi ngọc lan phảng phất
Ở đâu đây, trên mái tóc diễm kiều

Anh vụng dại yêu em vào thương nhớ
Tiểu nương buồn còn thương nhớ đại ca
Tình yêu đó dẫu chưa thành mệnh số
Nên anh đi, khuất nẻo ánh dương tà

Kỷ niệm cũ chưa một lần mơ ước
Góc giáo đường anh đứng đợi chờ em
Mưa đêm nào hai đứa cùng chung bước
Ướt như nhau, thấm lạnh cả vào tim

Ly cà phê cùng chia hai chất đắng
Em uống vào thao thức nhớ thương anh !
Em thao thức nghĩ gì bên cuộc sống ?
Để riêng anh ôm giấc mộng sao đành ?!?

Màu áo lụa chứng cho tình mình đẹp
Chiều thu về cùng sánh bước lang thang
Lòng anh vụn như tuổi thơ nhớ tết
Giờ anh buồn tình úa một màu tang

Ngọc Lan ! Ngọc Lan! cánh hoa tình thơm ngát
Ép trong thơ, trong tiếng hát tự tình
anh kiếp này vẫn yêu em tha thiết
Xa em rồi, hồn ngát mộng thơ trinh !!!