Home / Thơ / Thơ PQN – Huế Thơ

Thơ PQN – Huế Thơ

Vẫn sáng tương tư từ giọng nói
Đêm nằm quay quắt nhớ thương ai
Huế thơ dệt mộng trong sầu nhớ
Mưa đất Thần Kinh hút dặm dài

Cánh phượng đỏ hoe chiều đại nội
Nhịp cầu Gia Hội bóng chia hai
Hỏi ai còn nhớ màu sim tím?
Chiếc nón bài thơ, tóc xỏa dài ?

Giọt nắng Vân Lâu đọng áo chàng
Ghé ngang Thương Bạc chẳng thèm sang
Tràng Tiền lẻ nhịp , sông chia khúc
Thơ chẳng riêng ai, chẳng phụ nàng !

Bắp Cồn hương vị chén-chè-yêu
Em mới tròn trăng đã diễm kiều
Nỗi nhớ thư sinh về giấu mẹ
Nên tình bơi ngược cuốn buồn theo

Mẹ cứ la em chẳng học bài
Từng trang lưu bút tỏ lòng ai
Chiều chiều chung lối ngang trường học
Theo mãi, dị không, chúng bạn cười !

Khu vườn mẹ cấm ra hong gió
Cây mận đơm hoa, trái dậy thì
Con gái đừng mơ mình vóc liễu
Để hồn Vĩ Dạ vướng rèm mi

Sánh bước đường trăng tự nhủ lòng
Huế tình Hà Nội ấm lòng không ?
Đời cha chinh chiến , con theo gót
Sông nước Hương Giang quyện anh Hồng



Ước gì ăn lại tô cơm hến
Tô bún bò cay, dĩa bánh bèo
Huế ngọt bùi qua ly đậu ván
Neo tình đậu dưới bến trăng treo !

Hồn thơ se sắt ngọn sầu đông
Huế đã mù xa, nhớ ngập lòng
Lăng tẩm triều vua còn sống lại ?
Ta lòng heo hút chớm từng đông !!!