đời chiều
đời chiều lê bước
lêu khêu
mắt nhoèn tai điếc
thiếu điều ngẩn ngơ
bụng bảo dạ
gọi chẳng thưa
tội thân vì trót nuốt bừa
lợi danh
xót xa
ôm nỗi
đoạn đành
đời chiều như mái
nhà tranh nắng tàn
đã cà rề với khói nhang
tình thân máu mủ
suối ngàn lệ rơi
đời phù du
thoáng đó thôi
vướng trời tả ngạn
tay vời hữu sông
04.3.2018
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc