Home / Thơ / Thơ PQN – Đại Ca

Thơ PQN – Đại Ca

Đại Ca

Thôi đừng kêu ta là đại ca !
Tiểu muội đường gươm hiểm quá mà !
Đường gươm đâm thấu tim ta đó
Máu nở u tình một cánh thoa
Thôi đừng kêu ta là đại ca !
Vết thương nhức nhối chưa lành da
Ta vào sơn cốc vùi tuyệt vọng
Nghe muỗi rền, cú rúc như ma
Ta biết vì đâu quá dại khờ ?
Đời muôn dặm lạc,  sống cầu bơ
Ân sư đánh thức hồn sông núi
Gươm bén , yên cương đã sẵn chờ !
Tay kiếm , tay đàn, lưng túi thơ
Cùng em hành hiệp chốn giang hồ
Đàn ta dạo khúc tình tang đó
Tiếu ngạo coi đời như giấc mơ
Nào ngờ em ngoảnh mặt làm ngơ !
Ta bấn hồn thơ, kiếm loạn quờ
Vấy máu giang hồ tay thục nữ
Sao bằng nhã nhạc ngút giây tơ ?
Thôi đừng kêu ta là đại ca !
Muội ơi gian dối có chăng là ?
Trái tim buốt nhói tình đen bạc
Rồi luồn qua núi hóa phong ba

                             Phạm Quang Ngọc