Home / Thơ / thơ PQN – Chiều ngang Sa Ác

thơ PQN – Chiều ngang Sa Ác

Xưa đi mót củi ngang Sa Ác
Thấy nước sông Ray xoáy đục ngầu ?
Đến tê-hát-sáu(1)thăm thằng bạn
Nó chết lâu rồi, mộ ở đâu ?

Tiều phu lếch thếch, đâu ra củi
Bụng đói, chân run, xụp tối trời
Thôi đành nạp mạng cho muông thú
Phủ lá bìa rừng đánh giấc chơi

Khí hàn Xuyên Mộc lòng đâm nguội
Vội bước loanh quanh chẳng muốn ngừng
Cao xanh cũng mét như tàu lá
Núi ẩn mặt trời, máu đỏ mưng !

Dốc lên khúc khuỷu, buồn leo dốc
Bước xuống mon men, dựa gốc sầu
Ví đời lăn được như viên cuội
Hóa kiếp nằm im dưới vực sâu

Còn nắm cơm thiu ngồi nhấm nháp
Muỗi rền, vắt dính ở sau lưng
Qua tối râu thêm nhiều sợi bạc
Đói lòng hòa nước mắt rưng rưng

Sa Ác, mồ chôn đời tù ngục
Đất vùi lấp vội giữa rừng hoang
Tiếng cọp xua tan niềm uất hận
Hồn oan vất vưởng giữa non ngàn

(1) TH6 : Trại Tập Trung của Việt Cộng ở Sa Ác – Xuyên Mộc