Đẩy màn đêm, nhìn rõ mặt anh Nỗi buồn thắt cổ, tuổi còn xanh Anh đan lồng ngực bằng oan trái Sữa mẹ thơm tho, ngọt chẳng lành Đẩy màn đêm, thấy trái tim anh Một đóa đau thương tỏa trước cành Chia hai tâm thất yêu và nhớ Ươm cánh môi bằng mật đá xanh Cúi xuống bên này của vực đau Thấy làn tóc xõa hóa ngàn lau Đôi môi cắn chỉ còn rây máu Chiếc bóng đêm thâu gối địa đầu
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc