Thơ gọi là thơ Ngọc
Chỉ đó là cái tên
Của một thằng nói dóc
Chưa yên phận sống hèn…..
“……. cứ đọc mấy câu thơ đầu của “Thơ Ngọc” ai cũng hiểu. Ngọc không là ngọc ngà châu báu như một ám chỉ cái gì quý, hiếm trên đời. Ngọc cũng chẳng là ví von tình yêu, ở đó những người yêu nhau ngắm nhìn như một hư ảnh, huyễn mộng. Thơ Ngọc của Phạm Quang Ngọc được minh xác như một cái tên, vô nghĩa nhưng sẽ vô cùng nhiều nghĩa…”
( Gia Du – tháng 10/1989)
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc