Home / Thơ / Dậy đi thơ

Dậy đi thơ

post-image

Tỉnh dậy đi, thơ ơi!
Ngoài hiên nắng lên rồi
Sao ngủ hoài chi vậy?
Tiếng cười chẳng động môi

Tỉnh dậy đi, thơ ơi!
Sao thân xác rã rời?
Tiếc gì đêm trăng mộng
Xinh môi em nụ cười

Tỉnh dậy đi, thơ ơi!
Hãy bước vui với đời
Có con chim mách nhỏ
Kìa, một đóa hồng tươi!

Tỉnh dậy đi, thơ ơi!
Mặt trời ngó ai cười?
Mặt trăng vì ai khóc?
Giọt lệ hóa dòng khơi

(trong tập Dậy Đi Thơ 2017 của Phạm Quang Ngọc)

Next Prev
LỤC BÁT: “ Ngủn”
1
Em về nghiêng nửa vầng trăng
Để anh hóa bóng băn khoăn đợi chờ
Vai thơ bạc nắng sông hồ
Say hương trời đất, len bờ vực thơm
Anh về đôi ngã âm dương
Bản rưng bím tóc, suối nguồn tương tư
2
Phải xưa trời đất mịt mờ
Bóng con thuyền nhỏ giạt bờ chân như
Thấm giòng lục bát Nguyễn Du
Sáng sao huyền diệu, mưa thu vật vờ
Phải nay tính chuyện tình cờ
Hóa thân làm kiếp nương nhờ biển dâu
Hỡi ơi, trăng chẳng ngàn thâu
Thoảng nghe tiếng vạc bạc màu năm canh

( Phạm Quang Ngọc – Dậy đi thơ – Úc Châu 2017)

THIÊN HẠ SỰ
Anh em còn lại dăm ba đứa
Đã chán lâu rồi chuyện sứ quân
Đã chán luận bàn thiên hạ sự
Thôi đành giá áo sống yên thân
Tự vấn lương tâm, chẳng thẹn lòng
Nhịp tim theo tiếng gọi non sông
Bình nguyên nổi sóng long trời dất
Bão tố ngăn sông, lội ngược dòng
Phải chi xương máu ai đòi hỏi
Nhìn bóng cờ tang rũ trận đồ
Từng long xương khô chờ hóa thạch
Ngàn năm âm hưởng tiếng quân hô
Bầu bạn cùng chung chén rượu buồn
Uống đi, nhòa với ánh trăng suông
Ai người góp gió làm nên bão
Hào khí quyện theo nỗi chán chường
Lầm lũi đi vào cõi tịch dương
Thềm hoang lấp lửng bóng thiên lương
Thấy hồn vong tộc ngồi buông tóc
Một lũ con hoang chẳng nhớ nguồn
Say, ừ say khướt cơn cuồng vọng
Tiếng sói tru buồn , tuyệt tích sâu
Khúc Hậu Đình ư? Tàn ánh lửa
Ngồi đây thẹn mặt với người sau
Thôi, đành thơ thẩn cùng chim núi
Chờ bóng thiên thu, mộng rối bời
Quên hết chuyện đời, quay quá khứ
Đêm cùng, nguyệt tận, ánh trăng lơi

( Phạm Quang Ngọc – Dậy đi thơ – Úc Châu 2017)

BUỒN ĐỜI
Rót cho ta một ly thật đầy
Ly này ta uống để ta say
Ta hề nghiêng ngả cùng trời đất
Đất dẫu hiền đất cũng lăn quay

Ly đầy nào có thấm gì đâu?
Ta uống mà như thốc nỗi sầu
Bay ơi, vận nước thân lưu lạc
Lúc tận đời tay vẫn trắng tay!

Buồn đời chết được hóa lại hay!
Nhuệ khí co ro ám mặt mày
Bình sinh trong góc vườn hoang phế
Hóa thành chiếc bóng lượn rồi bay

Tao thương tụi bay thân cỏ rác
Trấn nợ áo cơm một tuyến đầu!
Thân trai co rúm như tầm gởi
Uất hận này chết chẳng xuôi tay…..

( Phạm Quang Ngọc – Dậy đi thơ – Úc Châu 2017)

HẸN THỀ
Em ơi, em vẫn cầu xin Mẹ, phải không?

Hẹn nhau hòa cái chết chung đôi
Em đã vì anh trả nợ đời
Anh khóc dòng sông nhòa huyết lệ
Chờ theo chân Mẹ trở về ngôi!

Cùng cầu xin Mẹ chết bên nhau
Em hỡi, còn cung bậc nhiệm mầu
Tiếng hát nỉ non, sao bật khóc?
Dòng sông thao thức luống canh thâu

Cầm đàn anh hát nỗi-buồn –em
Trút hết đau thương, tỏ nỗi niềm
Heo hút tình xa giăng nỗi nhớ
Phù- đồ trọn kiếp: dòng-sông-đêm!!!

Ta sẽ vùi chung nấm mộ sâu
Đời chia đôi ngã, bến giang đầu
Không cùng tổ ấm chung hơi thở
Thôi nhé, thôi đành, hẹn kiếp sau!!!

( Phạm Quang Ngọc – Dậy đi thơ – Úc Châu 2017)

MÀU CỜ DÂN TỘC
Tôi không thấy màu cờ dân tộc
Chỉ thấy màu cờ của máu và xương
Bóng âm binh lê lết khắp nẻo đường
Màu tang trắng trên mái đầu cô phụ

Phải, tôi thấy trên đỉnh đồi gió hú
Những đời người ôm góc đứng lẻ loi
Gai nhân sinh đâm nát trái tim người
Mắt nhòa lệ nhìn qua bao lòng huyệt

Tôi đã thấy rừng khô, muôn thú chết
Cây khô tầm níu bóng, ngóng bình minh
Miếu tan hoang còn vang vất sinh linh
Đồng khao khát cả từng cơn mưa lũ

Nghĩa cuộc sống tìm đâu ra chân lý?
Nói tiếng người mà lộn giống đười ươi
Ôi, hôm nay người lại chẳng tin người
Còn ẩn dụ cả ngôn từ dối trá

Tôi chỉ thấy một màu cờ chấp vá
Của giống nòi thù hận, rải tai ương
Chết xuôi tay là tuyệt tích đoạn trường
Còn hơn sống làm bóng ma dương thế

( Phạm Quang Ngọc – Dậy đi thơ – Úc Châu 2017)

Next Prev