LY CHIẾN SĨ
Đ.M. , sao mày không uống đi?
Mặt con gà chết thấy mà ghê!
Ngày mai xung trận còn hay mất?
Phú quý, công danh, một tiếng khì!
Tao biết mày buồn, phải thế không?
Được tin em gái “ sắp đi đoong”
Thằng này khờ quá, nghe tao phán:
Một trái là xong, khỏi lấy chồng!
Đ.M., còn thằng ngựa chứng kia!
Uống đi rồi đón má mày về!
Dăm ba ngày phép nằm du dú
Cơm hẩm ăn hoài chửa chán chê?!
Ê, thằng lính cận đấu văn chương
Xep61but1 , treo nghiên, bỏ mái trường
Bàn luận anh hung, gan cóc tía
Phạm Thái hề, ta cũng chẳng gờm!!!
Gươm mài chưa bén, mong chi nguyệt
Kệ cứ say đi, mặc chuyện đời!
Ta chẳng màng đâu gươm tráng sĩ
Một đời lính trận đã phong ngôi!!!
Ai như lão trọc Tiêu Sơn ấy
Ôm mộ Quỳnh Như khóc một đời!
Ta chẳng phí đâu dòng nước mắt
Chẳng tình, chẳng nghĩa, một ly bôi!!!
Ê thằng gà chết sao mày khóc?
Uổng phí hiên ngang cả một trời!
Lính trận hề chi ba lẻ tẻ
Dẫu đời sương khói khắp xa khơi
Ê thằng mắt trắng, ngồi lơ láo
Hãy uống cho tan một trận cười!
Mai lỡ xác thân vùi chiến địa
Mà sầu hun hút vỗ sao nguôi?
(Phạm Quang Ngọc – tuyển tập thơ PQN 2012)
NẮNG QUÊ HƯƠNG
Anh đã sống những chiều và những sáng
Trong căn phòng hun hút biển sầu dâng
Tối cô đơn ôm giấc ngủ chập chờn
Nên còn đó một hình hài rũ liệt
Em không đến lúc cần nhau tha thiết
Con đường này thiếu hẳn những hàng me
Nên xa em, anh gọi gió mưa về
Để thấm lạnh , để còn gần thêm mãi
Anh bước lạ dưới từng trưa nắng quái
Trời Sydney sao nhớ nắng quê nhà?
Anh nằm đếm cho đầy hồn trống trải
Gọi em về trông vườn cải trổ hoa.
Em còn nhớ quê ta từng giọt nắng?
Cũng vỡ òa quấn quit lấy bàn chân?
Hoa Cúc về ong bướm ngủ đầy sân
Anh nghe cả tiếng con chim tung cánh
Con đường quê hai mùa mưa nắng
Cớ sao đây em mơ nắng thiên đường?
Quê ta dẫu cánh đồng khô, nước mặn
Nhưng lòng người tràn ngập sóng tình thương
Em không đến khơi tình quê sống lại
Cốm làng Vòng, mùa lúa nếp đang xanh.
Tóc em vừa mùi hoa bưởi , hoa chanh
Anh ngây ngất từng trưa và chợt nhớ
Anh thấy tóc em dáng mùa thu cũ
Cả con đường như có lá me bay
Như rộn rang ôm hết cả vòng tay
Cả tiếng hát như thoát ra lồng ngực
Anh đang sống những ngày và những tháng
Đã phủ mờ mầu nắng ấm quê hương
Con đường làng mùi ẩm mục rêu sương
Chỉ còn lại chút tình em mọc cánh
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
NỤ CƯỜI NGỰA
1. Ngựa thồ. Ngựa thồ. Triền cao
Bước chân tuột dốc. Lao xao nửa vời
Bồn chồn, chân đứng đôi nơi
Cánh tay vô vọng, níu trời tang thương
2. Ngựa cười. Ngựa cười . Bờm rung
Đeo thân nghiệp quả, vó tung mịt mờ
Buổi trưa, từ buổi hoang sơ
Nài tôi thức giấc, roi quơ tượng hình
3. Ngựa cười. Bờm rung. Ngu ngơ
Đầu non ngựa đứng. Cuối bờ suối vang
Trời mây đôi ngã hợp tan
Buồn đeo lưng ngựa, quan san nẻo hoài
4. Nhịp đều. Nhịp đều. Khô vang
Ấm mông xà ích, ngựa quằn lưng đau
Đời còn say nhịp vó câu
Áo người du tử nắng khâu nhọc nhằn
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
DẤU CHÂN XƯA
Mười năm trước nhà em
Hoa khế giăng đầu ngõ
Con chim buồn khép mỏ
Giọt nắng tàn bên hiên
Tình cờ anh gặp em
Hẹn nhau bên cành khế
Nắng hanh vàng gót sẻ
Hoa rơi hoa êm đềm
Nơi ta thường gặp nhau
Ấm êm trời thu nhỏ
Áp mặt còn chưa tỏ
Mê say nụ hôn đầu
Con chim sâu tư lự
Đôi mắt mở thờ ơ
Nhìn đôi môi tình tự
Cánh mỏng bay vật vờ
Mười năm sau anh lại
Cây khế buồn hơn xưa
Hiên nhà em trống trải
Dấu chân bụi phủ mờ
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
HAI DÒNG SÔNG
Nhỏ làm ta buồn , nhỏ có biết không?
Nhỏ hát làm chi “ chiếc lá cuối cùng”!
Chiếc lá đưa vèo , hồn ta theo đó
Nhỏ với ta như hai dòng sông
Nếu nhỏ bên ta chẳng bước ngượng ngùng
Ta chưa già, thấp thoáng mông lung
Nhưng trái tim ta giọt sầu tiếp tiếp
Khi ta buồn thánh giá bao dung!
Nên nhỏ và ta cách biệt ngàn trùng
Dòng sông nào mưa gió lập đông?
Ta nằm chum chăn cuộn tròn thương nhớ
Thân tò vò muốn hóa thành ong
Nhỏ bước bên ai, nhỏ khúc khích cười
Ta điên chừ! miệng thổ máu tươi!
Nhỏ hát tâm ca, dối chi cho lắm
Ta đập cây đàn, từ bỏ cuộc chơi
Thôi, cứ xem ta như hai dòng sông
Ta chẳng tin câu: cùng chảy một dòng!
Ta đời lính trận quen sương gió
Gội những cơn đau chẳng thấm buồn
Thôi , cứ xem ta như hai dòng sông
Cơn mưa nào rồi cũng qua dông
Nhỏ cứ bên ai nhỏ cười khúc khích
Ta sẽ theo sau làm mống cầu vồng
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
VỀ PHÉP
Bốn ngày phép đầu kỳ lương
Thân ta ngựa chứng xổ chuồng vó phi
Ngực đùi bám chặt nhâm nhi
Thân em như đóa trà mi tuyệt vời
Hết tiền giã biệt cuộc chơi
Về ôm súng trận nhớ mùi thịt da
Đì đùng mở mắt không ra
Áo em trắng quá thướt tha cuối trời
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
HAI GIÒNG SÔNG
Nhỏ làm ta buồn, nhỏ có biết không?
Nhỏ hát làm chi “ Chiếc lá cuối cùng”!
Chiếc lá đưa vèo, hồn ta theo đó
Nhỏ với ta như hai dòng sông
Nếu nhỏ bên ta chẳng bước ngượng ngùng
Ta chưa già, thấp thoáng mông lung
Nhưng trái tim ta giọt sầu tiếp tiếp
Khi ta buồn thánh giá bao dung!
Nên nhỏ và ta cách biệt ngàn trùng
Dòng sông nào mưa gió lập đông?
Ta nằm chùm chăn cuộn tròn thương nhớ
Thân tò vò muốn hóa thành ong
Nhỏ bước bên ai nhỏ khúc khích cười
Ta điên chừ! miệng thổ máu tươi!
Nhỏ hát tâm ca, dối chi cho lắm
Ta đập cây đàn, từ bỏ cuộc chơi
Thôi, cứ xem ta như hai dòng sông
Ta chẳng tin câu : cùng chảy một dòng!
Ta đời lính trận quen sương gió
Gội những cơn đau chẳng thấm buồn
Thôi, cứ xem ta như hai dòng sông
Cơn mưa nào rồi cũng qua dông
Nhỏ cứ bên ai nhỏ cười khúc khích
Ta sẽ theo sau làm mống cầu vồng
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
NGỌC LAN
Đôi mắt ấy, một thiên đường đã lỡ
Làn môi cười, hồn bướm ngẩn ngơ theo
Anh vẫn nhớ mùi ngọc lan phảng phất
Ở đâu đây, trên mái tóc diễm kiều
Anh vụng dại yêu em vào thương nhớ
Tiểu nương buồn còn thương nhớ đại ca
Tình yêu đó dẫu chưa thành mệnh số
Nên anh đi, khuất nẻo bóng dương tà
Kỷ niệm cũ chưa một lần mơ ước
Góc giáo đường anh đứng đợi chờ em
Mưa đêm nào hai đứa cùng chung bước
Ướt như nhau, thấm lạnh cả vào tim
Ly cà phê cùng chia hai chất đắng
Em uống vào thao thức nhớ thương anh!
Em thao thức nghĩ gì bên cuộc sống?
Để riêng anh ôm giấc mộng sao đành?!?
Màu áo lụa chứng cho tình mình đẹp
Chiều thu về cùng sánh bước lang thang
Lòng anh vụn như tuổi thơ nhớ tết
Giờ anh buồn tình úa một màu tang
Ngọc Lan! Ngọc Lan! Cánh hoa tình thơm ngát
Ép trong thơ, trong tiếng hát tự tình
Anh kiếp này vẫn yêu em tha thiết
Xa em rồi, hồn ngát mộng thơ trinh!!!
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
ĐẠI CA
Thôi đừng kêu ta là đại ca!
Tiểu muội đường gươm hiểm quá mà!
Đường gươm đâm thấu tim ta đó
Máu nở u tình một cánh thoa
Thôi đừng kêu ta là đại ca!
Vết thương nhức nhối chưa lành da
Ta vào sơn cốc vùi tuyệt vọng
Nghe muỗi rền, cú rúc như ma
Ta biết vì đâu quá dại khờ?
Đời muôn dặm lạc, sống cầu bơ
Ân sư đánh thức hồn sông núi
Gươm bén , yên cương đã sẵn chờ!
Tay kiếm, tay đàn, lưng túi thơ
Cùng em hành hiệp chốn giang hồ
Đàn ta dạo khúc tình tang đó
Tiếu ngạo coi đời như giấc mơ
Nào ngờ em ngoảnh mặt làm ngơ!
Ta bấn hồn thơ, kiếm loạn quờ
Vấy máu giang hồ tay thục nữ
Sao bằng nhã nhạc ngút giây tơ?
Thôi đừng kêu ta là đại ca!
Muội ơi gian dối có chăng là?
Trái tim buốt nhói tình đen bạc
Rồi luồn qua núi hóa phong ba
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
CHÙM LỤC BÁT (1)
Ơn em
Ơn em làm ấm chỗ nằm
Làm chăn gối lệch sỗ sang thịt da
Ơn em buồn ngó trông xa
Tiền thân thoáng hiện la đà bóng mây
Lên đồi
Lên đồi , bỏ dép, lên đồi
Áo quần cởi hết, định ngồi tịnh tâm
Chợt nhìn cánh bướm vô âm
Thì ra rồi cũng căn phần ở đây
Lủi
Nắng hanh, ta lủi bụi nằm
Gai đau đâm thấu nên quằn quại thân
Luồn ra nắng, đứng chết trân
Tìm đâu bóng mát chói chang lúc này?
Buồn buồn cùng nắng ngất ngây
Hóa tên lãng tử đu say mộng phàm
Trăng
Trăng theo ta, kiếp lưu đày
Hằng Nga chán chửa, phô bày ngực hoa!
Cuội nằm nhớ bóng cây đa
Ta nằm vọng thuở mẹ cha gọi về
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
CHÙM LỤC BÁT (2)
Sơn Thủy
Ừ thôi chẳng phải một đời
Giữ nhau chẳng được nụ cười trong mơ
Tội tình chi, những vần thơ
Để cho gió chớm, mây chờ đợi nhau
Ừ thôi, chẳng phải kiếp sau
Hai đầu sơn thủy chôn sâu tội tình
Hạt tình
Hạt tình như giọt mưa nghiêng
Môi thơm cánh phượng, mắt thuyền lượn bay
Em ngồi té ngửa mình dây
Ta dang tay khứng, bù ngày hạ khan
Thịt da thơm ửng hạt vàng
Nôn nao kết trước, giăng quàng nỗi sau
Ngực em trái ấu đỏ au
Cắn đau chưa dứt chân sâu nở nguyền
NGỌ
Nhớ thu xưa , tuổi mười lăm
Cùng trường, chung lớp, người đành nhẫn tâm
Để ta một góc âm thầm
Đứng trưa hóa ngọ, kề gần hóa xa
Chờ em sân nắng lụa ngà
Ta vàng nở rộ, mắt hoa chán chường
Thơ đành ủ phấn, đơm hương
Thờ em da thịt, chấn thương đời mình
LỤC BÁT
Giòng thơ lục bát ủ ôi
Rỗng buông sáo ngữ, lại tồi ý thơ
Trần truồng đứng giữa trời mơ
Làm giây kết nối đôi bờ tử sinh
Cái tâm đẫm trận mưa tình
Cổ thi ươm hang, xuất tinh luân hồi
Hứng tình giọt giọt cái chơi
Câu thơ sáu – tám nằm phơi vú đời
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)
EM SÀI GÒN NHỚ ANH LONG KHÁNH
Anh ở đây tháng ngày ròng rã
Qua cuộc đời in dấu binh đao
Em xa đó, tình mưng trái dạ
Nét giận hờn, mắt ứa , mi cau
Lúc xa em Sài gòn nắng ấm
Anh lang thang Long Khánh mây mù
Em thơ thẩn sân trường hoang vắng
Hàng phượng buồn níu gió vi vu
Tội cho em tóc bời chưa xỏa
Nét môi xinh cắn trái đầu đời
Nay tóc rối từng đêm thần thoại
Môi úa màu, tình đã lên ngôi
Anh thương quá, cổng trường đứng đợi
Hàng phượng già rẽ lối loanh quanh
Em khe khẽ chiều qua xưng tội
Lời nguyện cầu dâng Chúa thương anh!
Anh bỏ lại những đường nắng rỡ
Một khung trời em đứng chơ vơ
Mưa tiền đồn gió về mách nhỏ
Rạp Rex chiều qua có kẻ đợi chờ
Em Sài Gòn nhớ anh Long Khánh
Hai cuộc đời chia cách dòng sông
Con nước ròng những ngày bão lớn
Áo em về một thuở càn khôn!!!
(Phạm Quang Ngọc – Tuyển tập thơ PQN 2012)