Home / Thơ / Thơ PQN- Kỷ Niệm

Thơ PQN- Kỷ Niệm

Anh nhớ lại những ngày xưa thân ái
Buổi học đầu thương mặt trống căng đau
Bên trang sách chiêu hồn con bướm dại
Ước ngoài trời sao gió chớm, mưa mau

Con đường xưa với hai hàng phượng thắm
Trời tháng tư như giọt nắng oi nồng
Anh áp mặt mùi hương xòa lên áo
Vai em mềm, tóc em ngọt khô hong

Những dấu giầy ngày ta vùi kỷ niệm
Em khóc òa vì máu ngược đường tim
Anh dỗ mãi bên tình yêu , bỗng lớn
Nên tương lai hun hút mải mê nhìn

Quê anh đó, mẹ già khăn mỏ quạ
Mái tranh nghèo như manh yếm che thân
Giặc đốt phá, giặc tràn qua xóm nhỏ
Nhưng lòng người vẫn đượm những mùa xuân

Khi em đến, cây cao vừa xanh lá
Trời bỗng gần như một cặp môi non
Lòng anh Tết, nhưng đời hoang vắng quá
Mẹ khóc thầm héo hắt cả lòng son

Anh nhớ lại những ngày xưa dấu ái
Hai đứa tình ngơ ngác như hòn bi
Theo những ngón tay xinh dần xa mãi
Vẫn lăn tròn chờ đến một lần đi

Em có trách, tiếc thương rồi cũng mất
Xa nhau lời gian dối ập lên môi
Chỉ còn lại dấu giầy in trên cát
Và cuộc tình như tiếng vọng xa xôi