Home / Thơ / Thơ PQN – Giọt Nắng Hồng

Thơ PQN – Giọt Nắng Hồng

Giọt nắng hồng về trên sân cỏ
Tuổi thơ ơi nhớ mẹ đến trường
Ngôi nhà tranh, mảnh vườn nho nhỏ
Hàng tre buồn xào xạc chiều hôm

Mùa vải chín , mỗi kỳ sai trái
Tu hú về róng rả từng trưa
Con sân đất nằm phơi trống trải
Tiếng cu buồn gù bóng giậu thưa

Quê nghèo lắm, mưa buồn, gió bấc
Mạch sống bồi sông nước phù sa
Truyền con nối làm nghề nung đất
Đất có hồn thương đến ông cha 

Nhưng cuộc sống bỗng trào dâng uất hận
Cha căm hờn cuốc đất ném đi xa
Lò bốc cháy, nhà tan thành tro bụi
Dòng sông Hồng dâng máu ngập phù sa

Miếu không thiêng, chùa chiền hương khói lạnh
Nóc giáo đường ngơ ngác bóng chim bay
Quân giặc cướp ngôi sao trên đất Thánh
Lửa tam vô hun mạng sống từng ngày

Dân trai tráng tùng chinh theo lệnh giặc
Gái thôn làng tất tả gánh phân khô
May xót lại nụ cười dăm em bé
Nhồi giáo điều quên lửng bụng chưa no

Hai con mắt hết một con liếc trộm
Hai lỗ tai nghe ngóng kẻ rình mò
Đôi chân bước chia hai bờ vực thẳm
Với tình người phải lớn giọng tung hô

Giọt nắng hồng về trên sân cỏ
Tuổi thơ ơi nhớ mấy cho vừa !!!
Đời phiêu lãng chìm theo ngày tháng cũ
Hồn võ vàng khóc dưới cội đa xưa

Ta như loài cu gù sân nắng
Rủ em về phơi áo lụa ngày xưa
Em mười tám. thương tóc ta điểm trắng
Níu xuân hồng cho ngát mối tình thơ