Gom nắng ơ hờ chốn cũ Em qua, hài dạo vườn dâu Ngai vàng hoàng cung ngái ngủ Quân Vương thành quách bạc màu Bãi Dâu tình xưa mãi mãi Ngậm ngùi bóng trúc, đường trăng Dốc mơ người dơ tay vẫy Hôm sau tịch cốc lòng chàng Chiếc kiềng ngấn cao vòng cổ Áo hường quẩy gánh chè yêu Từ đó hồn ai Vỹ Dạ Yêu em nét mặt Thúy Kiều Sao chẳng về ngang Tây Thượng ? Em còn giữ được tình tôi Chiếc thuyền sang sông trẩy mộng Bây giờ nhớ áo tìm hơi Mười lăm em rời xa Huế Mưa dầm lả ngọn sầu đâu Năm ấy tròn ai mười bảy Ơn mãi môi em lần đầu
Pham Quang Ngoc Pham Quang Ngoc