Home / Thơ / Thơ PQN- Tổ Quốc lầm than

Thơ PQN- Tổ Quốc lầm than

Những đầu người nhấp nhô đêm nhọ
Trổ tai ương , đâm nhánh cơ hàn
Điều muốn nói những lần trăng tỏ
Vũng cản đường theo ánh sương lam

Dịch truyền kiếp, mắt nhòa nhân ảnh
Sông tư nguồn, bóng núi tượng mây
Đêm tinh tú nẩy mầm trăng khuyết
Vực trầm luân tỏa ám mặt mày

Mùa địa chấn bầy chim lìa tổ
Khúc giao mùa quạ réo kêu khan
Theo vũng lầy từng bước gian nan
Còn đâu nữa trời đêm nguyệt thực?

Người sống đó thành hồn ma thao thức
Đôi mắt buồn sâu dòng suối trăm năm
Tay khẳng khiu từng long buốt hờn căm
Lên tiếng gọi, bờ âm khô vọng lại

Đất nước hồi sinh, sao còn quan ngại
Quê hương mình sao bỏ đó mà đi?
Sao hóa thành những cánh thiên di?
Lòng biển cả biến thành mồ thủy tang!

Bóng người đứng trơ thân vô sản
Tóc tủa mây, tay mọc nhánh thuồng luồng
Bờ lau lách khơi nguồn con suối cạn
Tổ-Quốc ơi, Thôi đã lạc nẻo đường!!!

                  ( Phạm Quang Ngọc- Tập thơ DẬY ĐI THƠ 2018)