Home / Thơ / Thơ PQN- Khuôn mặt nước rút

Thơ PQN- Khuôn mặt nước rút

Tôi lặng lờ như con sâu đo
Nằm im. Chờ đó! Chờ đó!
Tiếng nói tôi trở thành mơ hồ quái gở
Tôi ôm bang quơ để tượng hình khuôn mặt nước rút của mình.

Mỗi người đâu đó một hư-vô trước mặt
Và cái chết đâu đó đang ve vuốt đợi chờ.

Phải vậy không?
hãy đứng dậy và đi về hướng trước mặt
Cõi không đó! Không là gì hết!

Hãy sấn tới! Sao nhìn nhau hoài vậy?

Thấy một nhịp cầu bắt ngang

Sao không nhảy tòm xuống đó?!?




( Phạm Quang Ngọc- Tập thơ DẬY ĐI THƠ 2018)